25/08/2016

Ăn cắp vì đói

Đặng Đình Cung
Kỹ sư tư vấn

Kỹ sư Đặng Đình Cung có lẽ vì quá bức xúc trước hiện tượng các tòa án cộng sản ở Việt Nam trong mấy năm nay đã giáng lên không ít người dân – kể cả trẻ em – vì quá đói khổ lỡ tay ăn cắp vài chiếc bánh mỳ hoặc một con vịt, vặt trộm ít trái cây... những bản án làm cả thế giới kinh hồn (trong khi đó thì những kẻ có “thẻ đỏ” phạm đến tội giết người man rợ cũng chỉ bị khép án treo vì “nhân thân tốt”), nên đã dịch lại những đoạn văn kinh điển dưới đây mong lọt mắt ít nhiều trong đám người thừa đảng tính ấy. Chúng tôi vui lòng đăng theo nguyện vọng của ông, dẫu biết rằng ông đang làm cái chuyện đổ nước lên đầu những con vịt.

Bauxite Việt Nam

Nghỉ hè là dịp để đọc các sách báo mà trong năm bận rộn không có thì giờ đọc. Chúng tôi xin trích dịch sau đây hai đoạn chúng tôi đã đọc và đã làm chúng tôi xúc động.

Đoạn thứ nhất trích từ tiểu thuyết "Les Misérables" của văn hào Victor Hugo. Đoạn thứ hai do ký giả Pascale Robert-Diard đăng trên báo Le Monde số ngày mồng một tháng tám 2016.

Les Misérables (Victor Hugo)

Trả lời bài viết của Giáo sư Nguyễn Đình Cống về nỗi sợ hãi...

(Nhân bài "Đôi lời với Mai Tú Ân: Việc gì phải sợ hãi" đăng trên trang Bauxite Việt Nam)

Mai Tú Ân

Kính thưa Giáo sư Nguyễn Đình Cống.

Trước tiên cho phép tôi bày tỏ lòng ngưỡng mộ của tôi với ông, một vị trí thức tuy cao tuổi nhưng con tim luôn cháy bỏng nỗi niềm trước cơ đồ dân tộc.  Những bài viết của GS không nhiều nhưng chất chứa suy tư, nghiền ngẫm và rút ra được những điều cần thiết cho con đường đi của ông và không chỉ cho ông. Tôi thường đọc bài của GS và có thể nói rằng tôi hãnh diện khi lưu những bài viết đó trong blog của mình.

Và xin GS cho phép tôi trình bày về nỗi sợ trong bài viết của tôi: "Viết cho con gái - Cha sợ hãi lắm" có đăng trong trang Bauxit này. Một cách hiểu đơn giản thì cũng biết rằng bài viết của GS Nguyễn Đình Cống không nhắm vào MTA hay nỗi sợ của MTA mà ông nhắm vào những khoảng không rộng lớn hơn, vào tầng lớp người đông đảo hơn với một ý thức trách nhiệm cao cả hơn. Qua đó GS cũng cho mọi người, cho cháu của ông biết rằng, ông không còn sợ hãi nữa. Đó là điều chúng ta hãy khâm phục ông.

Không khuyến khích người dân đánh cá và ăn cá vùng biển ô nhiễm

Việt Hà

clip_image001

Tàu đánh cá neo gần một bãi biển ở Qui Nhơn hôm 4/8/2016. AFP photo

Một ngày sau khi Bộ Tài nguyên và Môi trường công bố kết quả đánh giá thực trạng môi trường biển miền Trung, hôm 22 tháng 8, cho biết biển đã an toàn cho tắm biển, thể thao dưới nước và nuôi trồng thủy sản, giới chức Y tế  Việt Nam và các nhà khoa học tiếp tục cảnh báo người dân nên chờ thêm kết luận điều tra về sự an toàn của cá và tránh đánh bắt cá gần bờ.

Chỉ thu hồi 8% tài sản tham nhũng: đảng lấy đâu tiền tiêu xài?

Lê Dung/SBTN

Cho tới nay, “tham nhũng vẫn ổn định” – nói theo một khái niệm mà Tổng Thanh Tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh đã phát ra vào năm 2015. Cứ nhìn vào hiện tượng gần một triệu cán bộ kê khai tài sản trên toàn quốc, mà chỉ phát hiện có năm trường hợp “kê khai không trung thực” là đủ biết mật độ tham nhũng và bao che tham nhũng dày đặc đến thế nào. Tỉ lệ thu hồi tài sản tham nhũng cũng quá thấp. Chẳng hạn như ở Sài Gòn, chỉ thu hồi được 5 tỷ trong số 2,000 tỷ đồng bị thất thoát, tức chỉ có 0.25%, thua rất xa tiêu chuẩn của thế giới là 30% trở lên.

Tham nhũng không chỉ là “quốc nạn” mà còn là “quan nạn”. Bởi chỉ người có chức vụ, quyền hạn mới tham nhũng được. Còn người dân, cán bộ công chức bình thường khó có thể tham nhũng. Một tổng kết cho thấy gần 80% vụ tham nhũng do quần chúng phát hiện chứ không phải từ các cơ quan chức năng phanh phui.

Tình trạng bế tắc ngân sách đảng cũng vì thế ngày càng trầm trọng. Trong bối cảnh nền kinh tế đã suy thoái năm thứ 8 liên tiếp, và ngân sách Chính phủ đang có nhiều dấu hiệu không còn cáng đáng nổi ngân sách đảng, bài toán “tiền đâu” đối với các cơ quan đảng là vô cùng thiết thân. Bởi nếu thiếu hụt ngân sách nặng nề, đảng sẽ phải tự “tinh giản biên chế” – điều mà hầu như không một quan chức nào muốn. Sẽ có hàng ngàn quan chức đảng cấp thấp và cả bậc trung phải ra đường hoặc về vườn sớm. Sẽ có những cơ quan đảng cấp quận huyện và cả tỉnh thành phải giải tán vì hết tiền.

Một báo cáo tổng kết 10 năm thực hiện luật phòng chống tham nhũng của Thanh tra Chính phủ phải thừa nhận hơn 92% số tiền tham nhũng bị tẩu tán, không kiểm soát và thu hồi được. Chẳng hạn vụ án tham nhũng tại Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines), theo quyết định của bản án, bị cáo Dương Chí Dũng phải bồi thường cho Vinalines số tiền là 110 tỷ đồng, nhưng cơ quan thi hành án mới xử lý tài sản kê biên và thu được hơn 14 tỉ đồng.

Không dám lớn mạnh – Thực tế dở khóc dở cười ở các doanh nghiệp tư nhân(*)

Đậu Anh Tuấn

Có một thực tế buồn: Doanh nghiệp càng lớn thì phiền nhiễu đến càng nhiều, doanh nghiệp càng hoành tráng thì đón tiếp các đoàn thanh tra càng thường xuyên, doanh nghiệp càng chuyên nghiệp thì càng nặng gánh chi phí thực hiện thủ tục hành chính.

Điều gì đang xảy ra? Dường như cơ quan Nhà nước các cấp khi thanh tra, kiểm tra thường thích vào doanh nghiệp lớn. Họ muốn thành tích, họ cần có khoản thu từ phạt cao để báo cáo? Quy định của một số ngành đang dẫn đến tình trạng nếu đoàn kiểm tra vào không có khoản phạt đưa về thì bị đánh giá không hoàn thành nhiệm vụ. Một tâm lý phổ biến là chả nhẽ đi mấy ngày về mà không có số thu nào báo cáo lãnh đạo?

Nghị quyết 35 về hỗ trợ doanh nghiệp đến 2020 đã tính tới những câu chuyện này, với nhiều quy định như “không kiểm tra quá một lần/năm” (đối với cấp tỉnh) trừ khi có dấu hiệu vi phạm; “tránh trùng lặp, chồng chéo” trong thanh tra…

Nhưng trên thực tế tôi nắm bắt, thì sự chồng chéo giữa các đoàn thanh - kiểm tra là rất nhiều: các đoàn không sử dụng kết quả lẫn nhau, doanh nghiệp mỗi lần tiếp cứ thế trình bày từ đầu. Nó dẫn đến thực tế dở khóc dở cười là một số doanh nghiệp phải cố tình dành một phần nào đấy làm sai để khi cơ quan vào kiểm tra có khoản mà thu. Đó là chưa kể những “khoản thu nhập” không chính thức lớn hơn, có được dễ dàng hơn cho các công chức thực thi khi “viếng thăm” các doanh nghiệp lớn.

Đã đến lúc phải đổi tên quốc tế của Biển Đông

Mai Vân

C'est une juste initiative qui doit être entendue dans un monde en pleine transformation – Đây là một sáng kiến chính xác, cần được lắng nghe giữa một thế giới đang có nhiều thay đổi.

André Menras

clip_image003

Người dân xem chương trình tin tức về Biển Đông bên ngoài một trung tâm mua sắm ở Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày 16/07/2016. REUTERS/Thomas Peter

Trung Cộng sẽ làm gì ở Scarborough

Ngô Nhân Dụng

“Nếu Trung Cộng muốn bành trướng tại vùng biển Philippines, chắc họ sẽ chờ cơ hội khác. Nếu Bắc Kinh mua chuộc được chính quyền mới của ông Duterte, họ sẽ đạt được những mục tiêu của họ mà không cần làm gì ở Scarborough nữa! Sau khi đã “bỏ túi” cả chính quyền cộng sản Việt Nam, nếu mua thêm được Philippines, tham vọng đường lưỡi bò của Bắc Kinh có thể hoàn tất mà không cần dùng vũ lực!”

Ông André Menras đã gọi Duterte là một “thằng trò hề” đó thưa ông Ngô Nhân Dụng. Đây xin đọc André Menras:

“Duterte ăn cháo LHQ về phán quyết La Haye. Ăn xong, nó đá (thậm chí đ.. ) bát LHQ [để] lấy bát mới (có thể đồ gốm Bát Tràng mà TQ cướp) cho Tập đổ "wonton súp". LHQ không cần những lãnh tụ độc tài tùy tiện như thế. Và sợ đồng minh Hoa Kỳ gần đây phải đương đầu với những sự cố bất ngờ và rất thảm hại từ phía thằng trò hề nguy hiểm ấy” (Nguồn ở đây).

Còn chúng tôi thì cứ nghĩ đến ngón đòn thâm hiểm của Trung Cộng mà cảm thấy lo lắng. Chính lũ tội đồ ấy đang cố tình làm tha hóa nhân loại với đủ mọi mưu ma chước quỷ. Không phải chúng chỉ đầu độc thế giới bằng thực phẩm bẩn. Không phải chúng chỉ hãm nhân dân Trung Quốc vào thảm cảnh ăn thịt lẫn nhau – nghĩa đen – trong nhiều thập kỷ, nghĩa là đẩy dân Tàu xuống hàng thú vật mà hệ quả nhãn tiền là đến tận nay, trong bóng tối của đảng cộng sản, vẫn đang diễn ra những chuyện bắt cóc và giết người mổ cắp nội tạng như một kiểu kinh doanh đúng đạo lý và vô tội vạ. Mà bọn nó còn nuôi tham vọng, và hình như đã thành công đối với một số nơi, như ở Việt Nam, Campuchia... chẳng hạn – đó là làm biến chất những kẻ thuộc tầng lớp cai trị – của Đông Nam Á và cả thế giới nữa – để biến họ thành những anh hề không hơn không kém (đúng như lời André Menras). Và trước túi tiền rủng rỉnh sặc mùi máu của chúng nó, các vị này một lúc nào đó bỗng bị say ngây ngất, rồi cứ thế nhảy xổ ra diễn đủ mọi thứ trò, nói đủ mọi lời nhăng nhít, không còn nhớ gì đến nhân phẩm.

Bauxite Việt Nam

24/08/2016

Phần còn thiếu trong bản báo cáo

Bauxite Việt Nam

Ngày hôm nay, 22 tháng 8 năm 2016, các báo và trang mạng xã hội đều giật tít cực kỳ ấn tượng. Tít như thế này: Bộ trưởng Trần Hồng Hà: Miền trung sẽ có cả thép, cả cá và biển an toàn.

Lời khẳng định của ngài Bộ trưởng như để mắng lại – dầu chỉ là mắng vuốt đuôi sau gần 5 tháng – ông Trưởng đại diện Formosa Chu Xuân Phàm, người từng có lúc hách dịch thách thức cả cái nước Nam này “chọn cá hay chọn thép”. Bây giờ thì đã có người tử tế hẳn hoi xác định, “cả cá và cả thép”. Vâng, ông Bộ trưởng nói ngon lành lắm Người dân Miền Trung sẽ có cả thép, cả cá và cả một môi trường biển sạch, đẹp, an toàn”.

Thôi thì, cũng có thể thông cảm với tình cảm mùi mẫn chắc là có phần chân thành của ông Trần Hồng Hà: “Tôi luôn nhận thức được việc công bố biển sạch là rất quan trọng và cần thiết đáp ứng mong mỏi của người dân được biết môi trường biển đã sạch chưa? Vùng biển nào sạch? Vùng biển nào chưa sạch? Nuôi trồng hải sản được chưa? Hải sản an toàn chưa? để đảm bảo hoạt động sản xuất, đánh bắt, sinh kế trở lại bình thường. Tại Hội nghị này, Bộ Tài nguyên và Môi trường theo chức năng và nhiệm vụ được giao sẽ công bố báo cáo về đánh giá chất lượng môi trường biển trong và sau sự cố. Tôi đề nghị các Bộ Y tế, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn ngay sau hội nghị này tiến hành các bước theo quy định công bố đầy đủ thông tin đáp ứng nguyện vọng chính đáng nêu trên của người dân”(1).

Đó dù sao cũng là điểm tích cực. Bản báo cáo (không đăng toàn văn mà chỉ được các báo chế biến lại và loan tải) cũng cho biết đôi ba điều mà nếu đúng là sự thực (chất phenol và cyanure ngày càng loãng đi, san hô bớt chết trắng, v.v…) thì cũng tạm thở phào. Dĩ nhiên, nếu có công bố thêm về phương pháp nghiên cứu, những số liệu thu được thật đầy đủ, chính xác, và nhất là đừng có phô ra những điều mâu thuẫn lủng củng hơi khó hiểu như trong các bản báo cáo khảo nghiệm của những vị mang danh nhà khoa học này nọ ngay trong hội nghị khiến người ta chợt nhớ đến lời ông Thiệu – đừng có tin CS nói – thì sự thở phào càng thêm phào.

Duy có một điều còn thiếu – và thậm thiếu – tại hội nghị này khiến bạn đọc chưa thể thở phào được: ấy là thiếu hẳn những nghiên cứu xã hội học liên quan đến người dân. Tình hình người dân hiện thời ra sao? Những ngư dân (không kể những thành phần “ăn theo” ngư dân) đi biển gần bờ và xa bờ hiện sống trong tình trạng thiếu hay đủ, còn lo lắng hay đã tạm bớt lo, và họ tiên lượng cuộc đời sẽ thế nào? Cũng còn thiếu hẳn sự đánh giá trung thực về bản chất và hành vi của Formosa Hà Tĩnh, khi mà, sau vụ việc thải chất độc làm cá chết và biển chết, dân chúng Việt Nam còn phát hiện được ở rất nhiều nơi những bãi chôn lấp chất thải cố ý che giấu tai mắt người Việt cũng như các cấp chính quyền Việt Nam? Vậy những bãi chất thải đó độc hại đến đâu và sự độc hại của chúng có tác động ra sao đến toàn bộ cuộc sống của đất nước chúng ta? Những bãi chất thải chôn cất giấu giếm đó có làm thay đổi cách nhìn “hữu hảo” giữa các ông chủ hưởng lợi thực tế từ Formosa với chính cụm nhà máy đang ngự trị ở Vũng Áng hay không, thay đổi đến đâu, hay là các vị vẫn bằng chân như vại ngồi chờ những quả bom môi trường sẽ lại phát nổ tại vùng biển này không chỉ một lần tới mà có thể còn hai, ba lần? Vân vân... Nhiều nữa! Nhưng cuối cùng có vấn dề này mà các ngài hình như vẫn cố tình né tránh: thực chất tâm trạng của nhân dân Việt Nam từ mấp mé ải Nam Quan đến mũi Cà Mau là như thế nào đối với cái của nợ Formosa?

Ngài Bộ trưởng sao không hề nhắc gì đến những điều nói trên? Ngài quên đi là do tình thực, ngây thơ, hay do “phép đảng” bắt ngài phải ngậm miệng? Chỉ thấy ngài lại hồn nhiên “tái bản” cái việc mà các quan chức Hà Tĩnh và một vài tỉnh lân cận đã từng phải khổ công biểu diễn: ngài cùng các quan chức có mặt, ngay sau cuộc họp đã “đội mưa” ra tắm biển ở Quảng Trị, và tắm xong lại còn ghé vào nhà hàng ăn hải sản:

“Trưa 22/8, bất chấp trời miền Trung có mưa to, Bộ trưởng Tài nguyên và Môi trường Trần Hồng Hà cùng lãnh đạo tỉnh Quảng Trị đã xuống tắm ở bãi biển Cửa Việt (huyện Gio Linh, Quảng Trị). Sau đó, Đoàn công tác của Bộ trưởng đã thưởng thức hải sản ở bãi biển Cửa Việt.

"Đến thời điểm này, thấy biển đẹp không, tắm biển thích không? Các nhà khoa học nói biển miền Trung an toàn. Việc thực hiện nghiên cứu rất bài bản, có nhiều phản biện. Tại sao mình không tắm biển", Bộ trưởng Trần Hồng Hà chia sẻ với VnExpress”(2).

Diễn như thế thì kể cũng oai thật, nhưng cũng là... nhảm thật. Chẳng lẽ nói như Nguyễn Công Hoan, chỉ có mỗi một tấn tuồng cũ mèm mà cứ phải thay đào kép và lặp đi lặp lại thế thôi sao? Bởi thế, tuy ở trên chúng tôi có nói, phát biểu của ngài Bộ trưởng có những điểm tích cực, song “có những điểm” không có nghĩa tất cả đều tích cực. Chẳng cần phải xuống biển nhúng nước và lên bờ nếm cá cho nó nhàm chán, “biết rồi, khổ lắm, làm mãi”(3) làm gì. Ngài hãy cứ bắt đám cận vệ của ngài – chắc là rất đông vì biên chế hiện đang cực kỳ quá tải – đi điều tra xã hội học một cách thực sự cầu thị mà xem. Chúng tôi dám chắc sau cuộc họp long trọng do ngài chủ trì, kể cả sau khi ngài đã tắm biển và ăn cá, dân chúng vẫn không thể nào gật đầu theo ngài được. Tất cả mọi người dân, xin nói chắc như thế, trừ những kẻ đã được “phục sẵn” và được giao những “vai” chuyên làm theo lệnh của các ngài thì không kể. Lòng tin đã mất đi làm sao lấy lại được một cách dễ dàng như thế, khi mà những kẻ đã làm mất nó không quyết tâm khôi phục bằng chính hành động tìm đến dân và chọn dân làm thước đo cho mọi cuộc kiểm nghiệm – đó mới là sự trải lòng chân thành.

Lại nhớ đến vụ khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Khởi đầu, sau những tin tức không hay như chuyện gã họ Nông ngang nhiên ký vào hai văn bản do Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào dỗ dành, một vài nhà chính trị có tầm viễn kiến như Võ Nguyên Giáp... đã lên tiếng một cách tâm huyết với đảng của mình; còn trí thức trong nước và ngoài nước hàng mấy ngàn người cũng đã thẳng thắn và chân thành kịp thời góp ý với Quốc hội, với Chính phủ Việt Nam, phân tích đủ các mặt lợi hại để các vị biết mà dừng ngay lại... Vậy mà, sau hàng loạt kiến nghị liên tiếp trong quý II năm 2009, mỗi kiến nghị có đến hàng mấy ngàn người ký, tất cả các vị chức sắc chóp bu thuở ấy đều “đồng lòng” với nhau ở một thái độ ứng xử: bịt tai từ chối hoàn toàn trí thức và nhân dân. Vậy có khác gì cách làm hôm nay, nói loanh quanh đủ chuyện rồi vẫn không hề động đến DÂN không? Cũng là Bộ Tài nguyên và Môi trường đấy thôi, dạo đó cũng đã rất “bài bản” cử ngay những người chuyên trách đi “khảo sát”, và cũng đã khảo ra được những bản báo cáo dềnh dang rất dài, đưa đọc trong các buổi họp báo như buổi họp hôm nay do ngài chủ trì đấy. Bản khảo sát cũng chẳng thiếu một mặt nào, trình tự, lớp lang và khoa học lắm, nào phân tích, so sánh về công nghệ, về giá cả, nào dự đoán mức sống của người dân Tây Nguyên sau khi nhà máy đi vào hoạt động sẽ được nâng cao bao nhiêu bậc, nào quy trình hoàn thổ cho đất đỏ ở Tân Rai và Nhân Cơ cũng như nhiều nơi khác... sẽ diễn ra thuận lợi và “đúng quy trình” ra sao. Nghe bùi tai khôn kể. Tiếc thay, có một điều quan trọng bậc nhất thì các ngài lại đã cố tình bỏ qua không thèm khảo: đó là ý kiến – là tổng hợp kinh nghiệm, tri thức, quan điểm của dân chúng, là LÒNG DÂN. Không những phớt lờ không thèm đếm xỉa đến lòng dân mà hễ những ai quyết liệt phản đối dự án, lên tiếng mạnh mẽ trên các diễn đàn, các ngài còn dùng bộ máy chức năng để làm khó dễ, vu cho họ là thù địch, thẩm vấn họ suốt ngày này tháng khác, nhất quyết dập tắt tiếng nói của họ bằng được.

Thì nay, sau 7 năm thí điểm dự án theo lệnh ĐCS, không biết trong thâm tâm ngài Bộ trưởng có dám chịu thừa nhận không nhỉ, kết quả nhãn tiền đang bày ra lấp ló: một núi nợ chưa biết bấu víu vào đâu để trả đang lù lù hiện dần trước mắt, và một quả bom tấn về môi trường đã kích hoạt sẽ có nguy cơ giáng xuống đất nước Việt Nam còn ghê gớm hơn nhiều quả bom Formosa(4). Không biết đến lúc ấy, ông Trần Hồng Hà sẽ đem gia đình con cái chạy đi đâu? Hay là ông sẽ cứ ở lại họp báo tiếp về việc “Tây Nguyên sẽ có cả alumin và cà phê, hạt điều, hạt tiêu, gỗ quý..., sẽ giữ lại được nền văn hóa độc đáo bậc nhất, dân chúng Tây Nguyên và đồng bằng Nam Bộ sẽ được sống vui sống khỏe, trong một môi trường sạch sẽ an toàn”?

BVN

(1) Xem: http://www.vnmedia.vn/dan-sinh/201608/bo-truong-tran-hong-ha-mien-trung-se-co-ca-thep-ca-ca-va-bien-an-toan-539641/

(2) Xem: http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/bo-truong-tran-hong-ha-tam-bien-duoi-mua-3456602.html

(3) Mượn một câu nói nổi tiếng của các nhà dân chủ thời Nhân văn - Giai phẩm.

(4) Xem: http://www.baogiaothong.vn/vo-duong-ong-nm-alumin-nhan-co-qua-bom-moi-truong-ngang-tam-formosa-d161551.html

 

Dân không tin bởi đấy là những phát ngôn ngay từ đầu đã chối từ sự phản biện(*)

Nguyễn Anh Tuấn

Trước khi đọc bài Nguyễn Anh Tuấn, BVN xin mời bạn đọc đọc một vài trong rất nhiều comment như dưới đây để hiểu rõ lòng dân:

Người Dân đã mất niềm tin vào Đảng, Chính Phủ rồi, bây giờ có mời Ông Trời xuống công bố thì người Dân vẫn không tin. Trừ phi mời các nhà khoa học Mỹ và Obama đọc kết quả công bố thì mới có thể xóa tan sự nghi ngờ trong lòng Dân. Bởi họ bị Chính phủ lừa quá nhiều rồi.

Thích Quang Toàn

Chẳng nghe nói gì tới phương cách làm sạch đáy biển và làm sống lại các rặng san hô, bất ngờ công bố biển sạch rồi, sạch bằng niềm tin à? Một lần bất tín, vạn lần bất tin.

Hoàng Sơn

Chí ít phải có cơ sở khoa học. Không thể cứ thế mà sạch. Vả lại các ông còn nói miền Trung sẽ có thép giống như một cách nói FORMOSA vẫn sẽ tiếp tục tồn tại và tiếp tục xả thải [xuống biển, xuống lòng đất, và lên trời Việt Nam].

Thanh Nhan Duong

Nội cái chuyện cá vừa chết mà các ông còn cố ăn, cố tắm để tuyên truyền láo thì dân nào tin? Cách xử lý hậu quả của các ông rất man rợ, cảm tính, thiếu khoa học và mình bạch. dân còn lạ gì?

Linh

Đề nghị Chính phủ cho chuyển Bộ TN - MT và các cơ quan liên quan đến việc kiểm nghiệm và xác nhận kết quả môi trường nước biển ở miền Trung, về làm việc tại Vũng Áng - Hà Tĩnh trong vòng 1 năm kèm theo chế độ đãi ngộ hậu hĩnh với yêu cầu ăn hải sản và tắm biển ngày 2 lần là dân sẽ tin ngay.

Ha Thuong Pham

BVN cũng xin mời bạn đọc đọc một vài ý kiến khác trên Facebook xung quanh cuộc hội nghị tại Cửa Việt do ông Trần Hồng Hà chủ trì sáng 22-8-2016:

Cốt lõi

LS Lê Văn Luân

clip_image001

Bức ảnh này tôi tin là mới chụp ngày hôm nay, 22.08.2016, bởi ông Trần Hồng Hà chỉ chính thức làm Bộ trưởng Bộ TN&MT từ tháng 04.2016 đến nay. Nên với chức danh này thì bức ảnh trên không thể tồn tại vào tháng 09.2015 được (lúc này ông ấy vẫn chỉ là Thứ trưởng Bộ TN&MT nhiệm kỳ 2010-2015).

Tuy nhiên, sự thật của bức ảnh không phải là điều đáng bàn, mà vấn đề cốt lõi cần được khẳng định là hải sản đã an toàn chưa thì họ lại chưa làm được – tức Chính phủ quá yếu kém về chuyên môn khoa học, hoặc có kết quả nhưng không dám công bố vì sợ ảnh hưởng đến hoạt động kinh tế vĩ mô về ngành thuỷ hải sản của quốc gia?

Nhưng dù theo nghĩa nào, không có cơ sở khoa học để công bố với dân chúng, đó đều là thất bại của Chính phủ trong việc giải quyết thảm hoạ này, và nó sẽ khoét sâu thêm vào niềm tin của dân chúng – là thứ mà ông Thủ tướng vừa dứt lời đặt câu hỏi làm sao để lấy lại trên báo Tuổi trẻ mới đây!

Ngoài lề: bụng ông nào cũng to, da ông nào cũng trắng và vú ông nào cũng chảy. Béo quá.

clip_image003

Ngụy biện về thép và cá

Nguyễn Đình Cống

Trước đây Chu Xuân Phàm láo xược đưa ra lời thách thức “Dân miền Trung chọn sắt thép hay tôm cá”. Câu đó đã bị lên án mạnh mẽ vì sự xấc láo. Ngoài ra nó còn ngụy biện trắng trợn. Thế mà ngày 22 tháng 8 nhiều báo chí đưa tin về lời tuyên bố của ông Bộ trưởng Trần Hồng Hà: “Miền Trung sẽ có cả thép, cả cá và biển an toàn”(1).

Ngụy biện của Chu Xuân Phàm được Trần Hồng Hà nhắc lại (không biết vì vô tình hay cố ý) nằm ở chỗ đánh tráo khái niệm. Đó là chủ ngữ của hành động chọn trong câu của ông Phàm và chủ ngữ của vị ngữ trong câu của Bộ trưởng.

Tôm, cá, biển là đúng của Việt Nam, nhưng theo luật pháp thì đó là của toàn dân do những người trong chính quyền quyết định, muốn cho ai thì cho, muốn làm gì thì làm, chứ người dân Miền Trung có được phép làm chủ đâu. Nhưng thôi, cứ công nhận tôm cá đánh bắt được là thuộc quyền sở hữu của ngư dân sau khi đóng thuế.

Tập đoàn Formosa thuê đất trong 70 năm để sản xuất thép. Tổng giá tiền thuê khoảng 90 tỷ đồng. Số tiền ấy đúng là Miền Trung được hưởng, tuy chưa biết số tiền ấy là nhiều hay ít, mang lại lợi hay hại, ai được hưởng bao nhiêu... Còn thép sản xuất ra là của ai, có phải của nhân dân không. Nhân dân Miền Trung có quyền gì trong việc sử dụng thép ấy. Không có quyền gì cả. Toàn bộ thép là của Formosa. Thế thì tại sao lại đánh tráo khái niệm là dân chọn thép hay cá. Dân chẳng có quyền gì trong việc chọn hay không chọn thép.